XIN LỖI EM CHỈ LÀ CON ĐĨ
****

“Xin lỗi em chỉ là con đĩ” – cái blast nghe ghê gớm này là tên một cuốn tiểu thuyết của một tác giả trẻ Trung Quốc. Một cuốn tiểu thuyết khiến tôi – một người vốn dĩ rất ngại đọc tiểu thuyết phải thức một đêm để đọc hết. 12h đêm, tôi bắt đầu đọc.

Đó không phải là một tiểu thuyết dâm loạn, mà chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu – một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Tiểu Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót. Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng dưới dạng Blog đã được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng của thế hệ người viết mới. Cuốn tiểu thuyết thực sự đã đi đảo ngược quy trình xuất bản bấy lâu nay.

Tôi vô cùng xúc động khi đọc tới đoạn mô tả mẹ Hạ Âu đột quỵ trong nhà bếp và chết trong bệnh viện. Tôi cũng không thể cầm được lòng mình khi đọc tới đoạn Hạ Âu kể về cuộc đời làm đĩ của cô ấy – bị 9 người đàn ông hãm hiếp. Đoạn kết, khi những đứa trẻ tới nghĩa trang thăm mộ của Hạ Âu và nhìn lên bầu trời, mắt đầy tràn những giọt lệ. Và nhiều tình tiết trong câu chuyện, những đoạn đối thoại mà tôi cười, cười trong nước mắt. 2h30 phút sáng, tôi đọc xong trọn vẹn cuốn tiểu thuyết. Tôi tắt đèn đi ngủ! Trong bóng đêm, tôi nghĩ về cuộc đời của Hạ Âu, Hà Tiểu Bân, mẹ Hạ Âu và những nhân vật khác trong cuốn tiểu thuyết. Sự thương cảm dành cho những số phận éo le. Tôi chợt nghĩ tới những gì mình trải qua, và những gì tôi đã nếm trải trong quá khứ, bao cảm xúc chợt ùa về. Tôi oà khóc, khóc nức nở trong đêm, khóc khi nghĩ về số phận của tôi, và những nhân vật trong câu truyện. Chưa có một cuốn truyện nào làm tôi khóc cả, nhưng có lẽ trong thời điểm này, thời điểm mà tôi cảm thấy mệt mỏi, thất vọng rất nhiều vì công việc không suôn sẻ, khi tôi cố gắng mỉm cười với số phận nhưng số phận không chịu mỉm cười với tôi, mặc dù tôi đã nỗ lực hết sức. Khi đọc cuốn tiểu thuyết, tôi thấy số phận của các nhân vật sao éo le thế không biết. Tôi nghĩ về số phận của mình, và sợ hãi rằng mình sẽ ra sao nếu rơi vào trường hợp này hoặc tương tự như vậy.

Cuốn tiểu thuyết thực sự làm tôi rất xúc động, tôi đã khóc vì thương những nhân vật trong chuyện. Câu chuyện dạy tôi rất nhiều bài học vô cùng quý giá. Đừng vội vàng đánh giá hay phán xét điều gì. Đối với những người như Hạ Âu, chắc chắn tôi đã khinh rẻ, coi thường. Tôi sẽ ghi nhớ thái độ của Bân khi nói về đĩ “không khinh rẻ, không tôn trọng”. Tôi sẽ nhớ câu Bân nói về việc anh ấy nuôi một con đĩ “Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo nói yêu tôi, có khi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, dám thừa nhận: ” Em đã nói rõ rồi, em cần tiền”. Câu đầu tiên Hạ Âu nói với tôi là: “Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?” Đấy, nói trắng ra luôn! “. Ôi thật chua xót, đắng cay, và nghiệt ngã. Tôi chợt nhận ra rằng, đúng quá “Tuy là đĩ, nhưng là người”.

Câu chuyện là một bài học vô giá về giá trị cuộc sống, giá trị của những thương yêu, giá trị của sự chân thành. Sống được như Hạ Âu, yêu được như Hạ Âu, hy sinh được như Hạ Âu, có lẽ là tôi, tôi cũng sẽ lấy Hạ Âu – một con đĩ làm vợ. Cười trong nước mắt!

Link download tiểu thuyết “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”

Click here