Thẻ

, ,

Đây là một bài viết đặc biệt, tôi dành riêng cho mẹ tôi, người phụ nữ mà tôi ngưỡng mộ nhất trên thế giới này. Bà và sự hy sinh của bà cho chúng tôi, làm cho tôi luôn phải lo nghĩ là phải sống sao cho phải, để đền đáp công lao to lớn của bà. Các bạn hãy đọc bài viết dưới đây cùng tôi, để xem mình đã làm đúng chưa. Hãy đọc và hành động để được yêu mẹ, thương mẹ từng giây, từng phút.

Dành cho mẹ yêu! Con yêu mẹ nhất trên đời này. Con sẽ sớm về quê với mẹ. Con yêu mẹ! Mẹ yêu của con.

Khi bạn vừa tròn 1 tuổi, mẹ bón cho bạn ăn, tắm cho bạn. Đáp lại những lúc trái gió trở trời, bạn ra rả khóc thâu đêm.

Bạn lên 2, bà dạy bạn những bước đi chập chững. Để cảm ơn mẹ, bạn lon ton chạy đi khi nghe tiếng mẹ gọi.

Khi bạn lên 3, bà làm cho bạn những món ăn ngon đầu tiên theo ý muốn của bạn. Đáp lại, bạn quẳng chiếc đĩa đồ ăn xuống sàn nhà.

Lúc 4 tuổi, nhận từ tay mẹ những chiếc bút chì đầu tiên, bạn dùng chúng để bôi vẽ đầy tường phòng khách.

Khi bạn lên 5, bạn mặc nguyên bộ đồ đẹp nhất mẹ bạn thức trọn mấy đêm may cho con và nhảy tùm xuống vũng bùn trước cửa nhà.

Lên 6 tuổi, được mẹ dắt tới trường, bạn lại giãy giụa và gào khóc “Ứ, ừ, con không thích đi học đâu!”

Năm bạn 7 tuổi, mẹ bạn mua cho bạn một trái banh. Để cảm ơn bà, bạn đã sút thủng….cửa kính nhà hàng xóm.

Lúc bạn 8 tuổi, mẹ mua cho bạn những cây kem mút và bạn đã để nước kem nhỏ từng giọt lên đùi.

Bạn lên 9 tuổi, mẹ bạn moi hết khoản tiền tiết kiệm còm cõi mà bà chắt chiu từ thủa còn con gái mua cho bạn một cây đàn dương cầm. Đáp lại, bạn để cây đàn đứng im lìm trong góc phòng khách.

Năm bạn lên 10, mẹ bạn bỏ thời giờ đưa bạn đi tập thể dục thẩm mỹ, tập võ, tới dự sinh nhật bạn bè. Đáp lại, bạn nhảy ra khỏi xe bỏ đi không them ngoái cổ lại.

Năm bạn 12 tuổi, đáp lại sự cấm đoán của mẹ không cho bạn xem một chương trình TV dành cho người lớn, bạn dọa bỏ nhà đi bụi đời.

Lúc bạn 14 tuổi, mẹ trả tiền để bạn đi nghỉ hè xa lần đầu tiên trong đời. Đáp lại tấm lòng bà, suốt 3 tháng bạn chẳng buồn viết lấy một chữ gởi mẹ.

Lúc bạn đã qua tuổi 15, mỗi khi lên bước về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc, mẹ mong mỏi được ôm con vào lòng. Bạn trả ơn mẹ bằng cách lẩn vào buồng riêng của mình và khóa chặt cửa.

Khi bạn 18 tuổi, trong lúc những giọt nước mắt sung sướng của mẹ bạn nhỏ ướt đẫm một góc gối vì biết tin bạn tốt nghiệp trung học, bạn lại đang túy lúy trong bữa tiệc thâu đêm đầu tiên trong đời.

Năm bạn 19 tuổi, bịn rịn tiễn con ra ga lên trường đại học, mẹ bạn vòng tay ôm lấy đứa con mà bà rứt ruột đẻ ra nay sắp bước vào đời. Đáp lại, bạn ngượng ngùng đẩy mẹ ra vì sợ quê trước lũ bạn.

Năm bạn 20 tuổi, mẹ bạn nhờ bạn ghé thăm một ông chú họ xa đang sống ở gần thành phố nơi bạn đang học, bạn trả lời bà: “Đâu phải việc của con!”.

Khi bạn 21 tuổi, đáp lại những lời gợi ý rụt rè của mẹ về nghề nghiệp tương lai, bạn đáp suông “Con không muốn giống mẹ”.

Năm bạn 22 tuổi, trong ngày bạn nhận bằng cử nhân, mẹ bạn
giơ bàn tay chai sần quẹt ngang đôi dòng lệ hạnh phúc lăn dài trên gò má nhăn nheo, vừa gật đầu rối rít nghe bạn thì thào bên tai: “Mẹ, cho con tiền đi du lịch châu Âu nhé”.

Năm 23 tuổi, mẹ mua cho bạn một căn hộ. Để trả ơn, bạn bĩu môi chê bai nó thật gớm ghiếc.

Năm bạn 25 tuổi, mẹ ướm hỏi chuyện chồng con của bạn ra sao, bạn đã yêu ai chưa? Đáp lại bạn chỉ nhìn mẹ làu bàu: “Thôi, mẹ đừng xía vào chuyện của con”.

Một năm nữa trôi qua. Sau đám cưới, không từ biệt mẹ cho có lệ, hai vợ chồng bạn biến mất trong một chuyến du lịch trăng mặt nửa vòng trái đất mà mà bạn đài thọ.

Khi bạn đã ngoài 30 tuổi, mẹ bạn khắc khoải lo sao mãi bạn chưa sanh con, bạn đáp lại gọn lỏn: “Thời nay đâu có như xưa”.

Khi bạn 40 tuổi, mẹ bạn gọi điện kêu bạn về dự đám ma bà dì, bạn trả lời rằng “Con bận lắm”

Tới khi bạn 50 tuổi, mẹ bạn đã ở tuổi gần đất xa trời. Bà nằm liệt giường. Để đền đáp công sức nửa thế kỷ của bà, bạn than thở với hàng xóm láng giềng, bạn bè về những gánh nặng mà con cái phải chịu khi cha mẹ về già.

Và rồi một ngày kia, mẹ bạn lặng lẽ ra đi. Bạn ở lại trong khoảng trống trong tâm hồn và những nỗi day dứt trong tim.